Một thập kỷ gieo niềm thương, nỗi nhớ - Bài 1: Hành trình xúc cảm
(QBĐT) - Tháng 5/2013, chuyến tàu du lịch Hà Nội-Quảng Bình (QB1, QB2) chính thức được đưa vào vận hành và mỗi dịp cuối tuần, được tăng cường thêm tàu QB3, QB4 để đáp ứng nhu cầu ngày càng cao của du khách. Tròn 10 năm đi vào khai thác, trên những chuyến tàu hỏa này, hàng triệu lượt khách đã đặt chân khám phá Quảng Bình. Bao nhiêu chuyến tàu xuôi ngược là bấy nhiêu hành trình xúc cảm, là chừng ấy niềm thương, nỗi nhớ của lữ khách khi nghĩ về mảnh đất Quảng Bình.
Ga Hà Nội, 20 giờ. Dòng người vội vã bước vào sân ga. Ánh đèn vàng vọt hắt bóng xuống mặt đường. Trên đường sắt số 3, đoàn tàu QB3 sẵn sàng đón đợi từng đoàn khách bước vào. Không giống như những chuyến tàu khác, QB3 đặc biệt bởi không có nỗi buồn của những cuộc chia xa, chỉ có sự háo hức, niềm vui đón đợi một hành trình nhiều xúc cảm về với vùng đất Quảng Bình đang ở phía trước.
![]() |
Đó là một buổi tối Hà Nội dịu mát sau cơn mưa giông bất chợt. Sân ga chộn rộn tiếng nói cười, tiếng vali kéo rần rật trên mặt bê tông. Dẫu có bao đổi thay, hiện đại, hoành tráng hơn thì ga Hà Nội vẫn đâu đó dáng dấp của ga Hàng Cỏ nổi tiếng một thời. Đằng sau sự ồn ã vốn có của một sân ga chốn Thủ đô, vẫn là nét bình yên với những ánh đèn vàng hiu hắt, với những lối đường sắt đã cũ và cả những con người gắn bó với sân ga hàng chục năm trời mà trên gương mặt đã hằn in nếp gấp thời gian. Ga Hàng Cỏ xưa và nay là ga Hà Nội vẫn mang đến cho người đi, kẻ ở bao nhiêu xúc cảm khó lòng gọi tên.
Sau tiếng loa phát thanh thông báo chuyến tàu QB3 sắp sửa rời ga, những vị khách cuối cùng vội vã bước lên tàu. Trưởng tàu Hà Văn Tỉnh dạo một vòng qua các toa nắm tình hình, thỉnh thoảng lại đưa cuốn sổ tay ra ghi chép, không quên mỉm cười, gật đầu chào những vị khách vô tình bắt gặp trên lối hành lang hẹp.
Ông đã có ngót nghét 30 năm gắn bó đời mình với những thân tàu. Cuộc đời là những chuyến đi dài hàng nghìn km mỗi ngày, đồng hành cùng những người khách lạ mà quen, mới gặp mà cứ ngỡ đã thân từ lâu lắm. Bởi, với những người dành trọn đời cho những chuyến hỏa xa thì tàu chính là nhà, khách chính là người thân.
![]() |
Chuyến tàu hôm nay-QB3-đặc biệt hơn một chút khi mà hành khách chủ yếu là khách du lịch. Rời xa những huyên náo của chốn thị thành, họ bước chân lên tàu với tâm thế háo hức, sẵn sàng khám phá một vùng đất lạ. Trưởng tàu Hà Văn Tỉnh bảo rằng, là tàu du lịch nên không khí cũng vui vẻ, nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Hành trình ngắn chỉ gói gọn trong hơn 10 giờ với 520km nhưng lại đủ đầy xúc cảm.
Khi cánh cửa các toa lần lượt được đóng lại, con tàu rùng mình rồi chầm chậm chuyển bánh rời khỏi sân ga. Ga Hà Nội bắt đầu xa dần. Ánh đèn vàng vọt hắt lên tấm rèm cửa rồi vội vã chìm dần sau khoảng không gian phố thị rực rỡ ánh đèn. Khi con tàu di chuyển cũng là lúc những nhóm người nhoài mình ra các ô cửa kính, ngắm nghía chút ánh sáng vàng vọt cuối cùng còn sót lại của sân ga. Họ đang nghĩ ngợi điều gì, trông mong điều gì? Chỉ biết khi tàu rời ga cũng là lúc họ bỏ lại sau lưng những chộn rộn cơm áo, những sấp ngửa nơi phố thị để tìm về chốn bình yên, thả lòng mình ở một vùng đất mới.
Giữa bao lựa chọn mới mẻ, hiện đại hơn, họ vẫn thủy chung với việc đi tàu hỏa-phương tiện giao thông thuộc loại cổ xưa bậc nhất Việt Nam. Nghĩa là lựa chọn cho mình một lối sống chậm, một không gian chật hẹp với những người lạ, với những cung đường khi tỏ, khi mờ, khi ngập sóng điện thoại, khi lại mất hẳn liên lạc với bên ngoài. Nghĩa là sẽ được ngắm nghía quê hương, Tổ quốc ở một cung đường thật khác, một góc nhìn thật lạ. Trên con tàu này, có nhiều người lần đầu tiên được trải nghiệm tàu hỏa và cũng lắm người phải thật lâu năm rồi mới lại được đặt chân lên tàu.
![]() |
Chị Nguyễn Thị Sinh, du khách ở Hà Nội chia sẻ: “Tôi chọn đi tàu vào Quảng Bình du lịch vì chỉ cần ngủ một giấc trên tàu là đã đến nơi. Chưa kể, đây là lần đầu tiên các con tôi được đi tàu hỏa nên cũng là cơ hội để cho các cháu thêm nhiều trải nghiệm”. Nói rồi, cả gia đình lại quay ra phía ô cửa nhỏ, ngắm nhìn nhữ









