Kỷ niệm 76 năm Ngày Thương binh-Liệt sỹ (27/7/1947-27/7/2023)
Như dòng Mê Kông chảy mãi - Bài 1: "Đội quân nhà Phật"
(QBĐT) - Sau 3 thập kỷ đánh Pháp, đuổi Mỹ xâm lược, nỗi đau vẫn còn nhức nhối, mất mát chưa kịp nguôi ngoai, Việt Nam lại bước vào một cuộc chiến mới tàn khốc, đau thương nhưng cũng rất đỗi tự hào. Đáp ứng lời kêu gọi của Mặt trận Đoàn kết dân tộc cứu nước Campuchia, những người lính quân tình nguyện Việt Nam lại tiếp tục lên đường chống lại sự tàn bạo của tập đoàn phản động Pôn Pốt-Iêng Xari.
Gác lại bộn bề, những người con của đất lửa Quảng Bình đã hòa vào từng đoàn quân tình nguyện chiến đấu trên đất nước Chùa Tháp. 10 năm ấy (1979-1989) có vinh quang, có mất mát và cả những hy sinh. Máu của các anh đã hòa sông, thấm vào đất, tuổi xuân đã gửi lại nơi núi rừng nước bạn để nghĩa tình Việt Nam-Campuchia son sắt như dòng Mê Kông vẫn miệt mài chảy mãi.
“Chúng tôi thấy mình thật may mắn”, Thiếu tướng Phạm Văn Sinh, nguyên Phó Tư lệnh, Tham mưu trưởng Quân đoàn 1, cựu chuyên gia, quân tình nguyện Việt Nam tại Campuchia đã nói trong sự nghẹn ngào. May mắn bởi ông đã được trở về quê hương sau những ngày tháng ác liệt nơi chiến trường phía bên kia biên giới, còn đồng đội ông, có người mãi mãi không thể trở về. 10 năm, “đội quân nhà Phật” kiên trung nơi xứ sở Angkor khắc nghiệt, máu đã đổ để hoa lại nở trên đất nước Chùa Tháp bình yên.
Bộ đội Cụ Hồ trên đất bạn
Sau thắng lợi vĩ đại ngày 7/1/1979, tuy bộ máy thống trị của tập đoàn Pôn Pốt từ trung ương đến cơ sở đã bị đánh đổ nhưng tàn quân Pôn Pốt dựa vào sự giúp đỡ của bên ngoài tiếp tục chống phá cách mạng Campuchia. Ngày 18/2/1979, Chính phủ hai nước Việt Nam-Campuchia đã ký Hiệp ước hòa bình, hữu nghị và hợp tác.
![]() |
Thực hiện những cam kết ghi trong hiệp ước, sau ngày chiến thắng, Đảng, Nhà nước, Quân đội và nhân dân Việt Nam lại tiếp tục sát cánh cùng các lực lượng yêu nước và nhân dân Campuchia ngăn chặn sự quay trở lại của chế độ diệt chủng, mang lại sự hồi sinh cho đất nước Chùa Tháp, vì hòa bình, ổn định ở khu vực. Theo lời kêu gọi, hàng nghìn cán bộ, chuyên gia Việt Nam được cử sang, hàng vạn cán bộ, chiến sĩ quân tình nguyện Việt Nam ở lại tiếp tục giúp cách mạng và nhân dân Campuchia.
Thiếu tướng Phạm Văn Sinh khi ấy mới tròn 20 tuổi. Ký ức người lính trẻ nơi xa xôi lấp đầy hình ảnh về đồng đội, về chiến trường ác liệt với bộn bề mất mát, hy sinh. Campuchia thời điểm đó là những thành phố chết, là những bản làng nghèo đói và chết chóc bởi sự giết hại man rợ của tàn quân Pôn Pốt. Chúng giết dân lành, tàn phá làng mạc, phá hỏng tất cả những chùa chiền, trường học. Đi đến đâu, chúng gieo rắc tội ác đến đó.
Các chiến sĩ quân tình nguyện Việt Nam vừa chiến đấu với kẻ thù, vừa phải chống chọi với điều kiện sống khắc nghiệt nơi rừng thiêng, nước độc, thiếu thốn đủ bề. Nhiều chiến sĩ đã ngã xuống. Nhiều cán bộ đổ gục bởi những cơn sốt rét rừng nơi thâm u. Như nhà thơ Vương Trọng đã từng khắc khoải trong từng câu chữ: “Suốt ngày gạo sấy không kịp bốc ăn/ Giặc tan rồi mới hay mình đang đói/ Túi gạo sấy trúng đạn nhiều lần vung vãi/ Tay đói run nhặt gạo lẫn đất hầm”.
Hòa vào đoàn quân của cả nước, hơn 3.500 người lính tình nguyện quê hương Quảng Bình đã anh dũng vượt biên giới, chiến đấu trên chiến trường ác liệt Campuchia. Trong số họ, hơn 750 cán bộ, chiến sĩ đã ngã xuống. Tên tuổi các anh hòa vào trời xanh, mây trắng, thân thể đã nằm lại nơi đất bạn xa xôi, giữa thâm u núi rừng. Những người lính may mắn trở về quê hương nhưng trên thân thể chằng chịt vết dấu bom đạn, “cứ trở gió lại đau nhức nhối”.
|
|
Thượng tá Đoàn Văn Bảo, nguyên cán bộ Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh từng là người lính quân tình nguyện Việt Nam tham gia từ những ngày đầu năm 1979. Sang Campuchia được vài tháng, ông bị thương nặng trong một trận đánh ở tỉnh Tà Keo rồi được đưa về nước dưỡng thương tại Cần Thơ. Sau 3 tháng, vết thương đã ổn định, thay vì trở về quê nhà, ông quyết định xin được trở lại chiến trường cùng đồng đội.
“Lúc đó, tôi không đành lòng trở về khi mà nhiệm vụ vẫn chưa hoàn thành, đồng đội tôi vẫn còn ở lại. Trở lại Campuchia đồng nghĩa với việc đối diện với cái chết, với đi







