Kỷ niệm 76 năm Ngày Thương binh-Liệt sỹ (27/7/1947-27/7/2023)
Như dòng Mê Kông chảy mãi - Bài 3: Người lính trở về
(QBĐT) - “Chú thân của cháu! Cháu nhớ mãi đến chú, đến các chuyên gia Việt Nam, đến thầy cô giáo Việt Nam đã hết sức giúp đỡ và giảng dạy cháu. Cháu đã lớn lên trong chế độ cách mạng được giúp đỡ này, không bao giờ quên được…”. Lá thư của người bạn Campuchia gửi cho ông Phạm Quang Lịch, nguyên Giám đốc Sở Tài chính, chuyên gia công tác tại Campuchia đã bắt đầu bằng những lời gan ruột và đầy trân trọng như thế. Hồi hương sau 10 năm gắn bó với đất nước Angkor, gia tài của những chuyên gia, người lính tình nguyện có vô vàn niềm thương và nỗi nhớ.
Bình yên trở về, những người lính năm xưa lại gắn bó bên nhau, sẻ chia cùng nhau những gian khó đời thường. Nhớ về quá khứ, hướng đến tương lai, mỗi ngày, họ lại cùng vun bồi cho tình cảm tốt đẹp giữa hai dân tộc Việt Nam-Campuchia thêm khăng khít, keo sơn.
Gia tài
Đã nhiều năm trôi qua nhưng thi thoảng, ông Phạm Quang Lịch vẫn lần giở những trang thư của người bạn phía bên kia biên giới. Những bức thư ấy được ông cất giữ cẩn thận như một kỷ niệm quý giá. Dòng thư bằng tiếng Việt được Tiêng Kim San-người thanh niên Campuchia năm nào nắn nót từng nét, từng chữ: “Cháu còn nhớ mãi lời khuyên của chú, khi gặp khó khăn trong cuộc sống và học tập, lời nói chú quay lại nhắc cháu cố gắng khắc phục để học tập và làm việc tốt”. Với ông Phạm Quang Lịch, những lời nghĩa tình ấy có giá trị hơn bất cứ một lời khen ngợi nào khác.
Ngày 26/9/1989, toàn bộ quân tình nguyện và chuyên gia Việt Nam trở về Tổ quốc trong sự lưu luyến của hàng triệu người dân Campuchia. Hành trang hồi hương là chiếc ba lô đơn sơ sờn bạc và bao tình cảm nhớ thương mà triệu triệu người dân xứ Chùa Tháp đã gửi gắm. Thời gian trôi đi, những chuyên gia, lính tình nguyện năm nào giờ tóc đã ngả màu. Vậy mà trong họ, ký ức vẫn vẹn nguyên như thuở 18, đôi mươi.
Đại tá Lê Văn Quang, nguyên cán bộ Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Quảng Bình từng là chuyên gia tham gia hỗ trợ nước bạn Campuchia trong những năm 80 của thế kỷ trước. Trở về quê nhà, ông mang theo cuốn sách “Tự học tiếng Campuchia” và cất giữ cẩn thận cho đến hôm nay. Cầm trên tay cuốn sách đã sờn góc, úa vàng, ông rưng rưng: “Nó quý hơn bất cứ thứ gì khác”. Quý bởi suốt mấy năm ở Campuchia, cuốn sách ấy đã giúp ông thành thạo tiếng nước bạn và không ai khác, chính ông-một người lính Việt Nam lại dạy chữ Campuchia cho cán bộ, nhân dân bản địa. Cuốn sách như một báu vật mà mỗi khi nhìn thấy nó, ông lại nhớ về những tháng ngày vượt khó, vượt khổ, nỗ lực hoàn thành tốt nhiệm vụ mà Tổ quốc đã giao phó.
![]() |
“Chế độ diệt chủng Pôn Pốt để lại một hậu quả vô cùng nặng nề là rất nhiều cán bộ, người dân Campuchia không biết chữ. Mấy năm lăn lộn ở bên đó, chúng tôi vừa học, vừa giảng dạy lại cho bạn”, đại tá Lê Văn Quang chia sẻ thêm.
Khói lửa chiến trường rèn ý chí
Thương binh Đoàn Ngọc Sơn (thị trấn Quán Hàu, Quảng Ninh) là một trong những người lính tình nguyện Việt Nam trở về từ “cửa tử” nơi chiến trường Campuchia ác liệt. Trong một trận phục kích, ông bị thương nặng rồi được đưa về nước, sau đó, hôn mê trong suốt thời gian dài. Mất liên lạc với đơn vị, cả gia đình ngỡ rằng ông đã hy sinh nên lập bàn thờ tưởng nhớ. Thời điểm ấy, người mẹ già bao bận khóc nghẹn vì nhớ thương người con trai vừa tròn 20 tuổi.
Một thời gian sau, ông bình yên trở về trong niềm vui vỡ òa của đại gia đình nhưng di chứng chiến tranh để lại vẫn dai dẳng cho đến hôm nay và bao bận tưởng như có thể đánh gục người lính già. Là thương binh hạng ¼, cứ trái gió, trở trời, vết thương lại hành hạ thể xác ông. Nhưng như ông bảo, bản lĩnh người lính được tôi rèn từ chiến trường đã giúp ông đứng vững, cùng vợ con làm ăn kinh tế ngay tại quê hương.
“Tôi chỉ là một thương binh bình thường, sống một cuộc đời bình thường nhưng luôn tự nhủ phải cố gắng vươn lên, không chịu khuất phục trước bệnh tật, hoàn cảnh







