Tự hào... vợ lính Trường Sa!

Cập nhật lúc 19:14, Thứ Năm, 26/01/2012 (GMT+7)

(QBĐT) - "Tàu đã cập bến", có lẽ đó là tin nhắn mà chị Trần Thị Yến (thôn 3, Phương Hạ, xã Đại Trạch, Bố Trạch) mong chờ nhất. Bởi một lẽ giản đơn là tin nhắn ấy đến từ người lính biển, trung úy Đặng Đình Đức thuộc C9, Tiểu đoàn 887, Trung đoàn E83 Hải quân. Niềm mong chờ phút giây hạnh ngộ quá lớn nên họ, những người vợ lính Trường Sa, không giống nàng Chức Nữ thuở trước đợi cầu Ô Thước, mà nhanh chóng thu xếp mọi công việc để có thể đón người thương yêu của mình ngay khi tàu vừa cập bến! Và giữa ngút ngát thương nhớ, đợi chờ  là lấp lánh những niềm tự hào rất riêng mà chỉ vợ lính Trường Sa mới có!

Tôi may mắn được nhiều lần gặp gỡ, trò chuyện cùng hậu phương của những người lính, đặc biệt là lính Trường Sa. Đó là chị Trần Thị Yến (sinh năm 1976 ở Đại Trạch, Bố Trạch), chị Tưởng Thị Kim Oanh (sinh năm 1977 ở Quảng Tùng, Quảng Trạch), chị Tạ Thị Thu Hà (sinh năm 1980 ở Hải Trạch, Bố Trạch)... Họ, với nét dịu dàng vốn dĩ của người phụ nữ, sự mạnh mẽ được luyện rèn qua nhiều tháng năm một mình nuôi dạy con và chăm sóc cha mẹ, sự hy sinh và luôn biết đợi chờ... chính là hậu phương vững chắc của những người lính, góp phần cùng chồng, cùng người yêu chia sớt khó khăn gian khổ nơi tuyến đầu.

Chị Yến kể, làm vợ chồng hơn mười năm, thời gian hai người sống gần nhau mỗi năm chưa đầy một tháng. Cùng với đồng đội của mình, trung úy Đặng Đình Đức suốt bốn mùa đi xây dựng các công trình phòng thủ chiến đấu thuộc quần đảo Trường Sa. Bao nỗi niềm thương nhớ từ đất liền ra đảo và ngược lại đều nhờ những cánh thư. "Hồi trước chưa có điện thoại, cả gia đình chỉ biết đợi thư. Có những lá thư ra đi từ mùa xuân, lúc đến nơi thì mùa hạ đã sắp tàn. Mỗi lần nhận thư tự nhiên nước mắt cứ rơi không kìm được. Thế rồi lại cặm cụi viết thư kể chuyện nhà, chuyện mẹ cha, chuyện con cái. Thư mình gửi có khi cũng lênh đênh trên biển hàng tháng trời mới đến được đảo...", chị Yến tâm sự.

Chị Trần Thị Yến và con trai Nguyễn Đình An.
Chị Trần Thị Yến và con trai Nguyễn Đình An.

 Bây giờ sóng điện thoại đã nối đất liền với đảo, mỗi ngày họ có thể dễ dàng nghe tiếng chồng, tiếng vợ, tiếng con trai, con gái, tiếng sóng biển và những âm thanh cuộc sống đời thường. Và những lá thư năm cũ được cất giữ cẩn thận ở đáy va li. Chị Yến khoe với tôi một lá thư của chồng. Tôi đọc những tâm sự mộc mạc của người lính biển, cảm nhận được sự mặn mòi của biển, nắng gió ở Trường Sa và nỗi lòng thương nhớ đất liền qua những câu từ giản dị. Có lẽ đó là một niềm tự hào rất riêng mà chỉ vợ lính Trường Sa mới có. Hơn mười năm làm vợ lính, chị Yến tần tảo với ruộng vườn và dành hết tình yêu thương cho cậu con trai. Mỗi khi nhớ chồng, nhớ cha, hai mẹ con giở album ảnh cũ ra ngắm. "Anh ấy ở ngoài đảo cũng vậy, luôn dành hết tình thương yêu cho hai mẹ con!", ánh mắt chị rạng ngời hạnh phúc khi kể chuyện nhà.

Cũng như chị Yến, chị Tưởng Thị Kim Oanh, giáo viên Trường mầm non Quảng Tùng đã có gần mười năm làm vợ lính. Chồng chị là thượng úy Trần Quốc Lưu thuộc D1 công binh vùng 4 Hải quân, đang làm nhiệm vụ ở đảo Sinh Tồn. "Có dạo ba năm liên tục anh ấy không ăn tết ở nhà. Nhà nhỏ nhưng hai mẹ con đi ra đi vào chợt thấy rộng thênh. Thư từ thì có khi mấy tháng mới nhận được một lá. Nhà ở gần biển, mỗi lần biển động là trong lòng bồn chồn chẳng yên...

Vì vậy, mỗi khi anh ấy vào bờ mà chưa đến kỳ nghỉ phép là cả hai mẹ con vội vã đón xe vào Cam Ranh. Bạn bè, đồng nghiệp thấy mình đi thăm chồng thường trêu "cọc đi tìm trâu". Mà chẳng phải chỉ có riêng mình, hình như đã là vợ lính, đặc biệt là lính Trường Sa thì càng phải tranh thủ mọi thời gian có thể để đi thăm chồng chứ chẳng kịp nghĩ gì chuyện cọc trâu! Tháng 3-2011, mình mới sinh thêm cháu thứ hai. Mừng vì lần đầu tiên vượt cạn có chồng bên cạnh. Thế nhưng anh ấy chỉ ở nhà với ba mẹ con chưa đầy 24 tiếng đồng hồ đã vội vã lên đường vì nhiệm vụ đột xuất. Nói thật bây giờ có muốn "cọc đi tìm trâu" cũng chịu vì con còn bé quá!". Tôi bật cười bởi lời tâm sự của chị nhưng chợt thấy cay cay nơi khóe mắt...

Khác với chị Yến và chị Oanh, cô gái trẻ Tạ Thị Thu Hà (Trường mầm non Đồng Trạch) vợ thượng úy Lê Xuân Hải, chính trị viên đại đội 9, tiểu đoàn 887, Trung đoàn E83 Hải quân, chỉ mới làm vợ lính chưa đầy một năm. Đến bây giờ nhiều người dân Hải Trạch vẫn chưa quên những sự cố trong chuyện cưới hỏi của Hải - Hà. Họ quen nhau tình cờ trong dịp thượng úy Hải về nghỉ phép. Đôi bên tâm đầu ý hợp, hai gia đình chọn ngày lành tháng tốt để làm đám hỏi, đám cưới và thông báo cho chú rể lúc này vẫn đang ở Trường Sa. Chú rể thông báo lịch trình cho gia đình và ở nhà mọi người yên tâm chuẩn bị. Thế nhưng ngày đám hỏi đã qua nhưng Hải vẫn chưa có mặt ở nhà bởi biển động nên tàu không cập bến đúng lịch trình. Hai gia đình chữa cháy bằng cách dùng ngày cưới để làm đám hỏi và lùi đám cưới lại một tuần sau. "May mắn bố vợ em cũng là lính nên dễ dàng thông cảm và bỏ qua cho những sự cố này!", Hải kể qua điện thoại.

Đảo chìm Núi Le thuộc quần đảo Trường Sa.
Đảo chìm Núi Le thuộc quần đảo Trường Sa.
Những ngày này, khi mùa xuân đang ngập ngừng trước cửa, những người vợ lính Trường Sa hạnh phúc hơn bao giờ. Ba người phụ nữ trong bài báo này, ngoại trừ chị Oanh có con còn bé, Yến và Hà đang khăn gói đi thăm chồng ở Trung đoàn E83 Đà Nẵng. Riêng với cô dâu trẻ Thu Hà, trước lúc lên đường, gia đình nội ngoại giao cho cô phải hoàn thành nhiệm vụ sản xuất công dân để năm sau ông bà có cháu ẵm bồng. "Em sẽ cố gắng hoàn thành nhiệm vụ để xứng danh là vợ lính Trường Sa!", giọng Hà tinh nghịch qua điện thoại.

Yến, Oanh, Hà và rất nhiều những người vợ lính Trường Sa mỗi năm có mười một tháng sống trong đợi chờ và hy vọng. Họ thay chồng gánh trên vai mọi nghĩa vụ ở quê nhà, hoàn thành tốt cả những công việc xã hội giao phó. Yến tần tảo với ruộng vườn, nuôi dạy cậu con trai Nguyễn Đình An khỏe mạnh, ngoan ngoãn và thông minh. Oanh vừa hoàn thành nhiệm vụ của một cô giáo mầm non, vừa chăm lo cho con gái lớn học lớp 4 và con gái nhỏ chưa đầy 8 tháng tuổi. Hà, tưởng như thảnh thơi với việc trường và chưa kịp có con nhưng có lẽ vì thế mà nỗi nhớ chồng trong cô càng da diết... Sự hy sinh lặng thầm của họ đã mang lại hạnh phúc và bình yên cho người thân yêu và cả niềm tin cho nhiều người trong cuộc sống...

Xin kết thúc bài viết này với lời tâm sự của chính trị viên Lê Xuân Hải "Chúng tôi, những người lính có thể rất mạnh mẽ, rất kiên cường khi đối đầu với khó khăn, sóng gió, nhưng luôn cần một bờ vai dịu dàng ở phía hậu phương. Thay mặt những đồng đội của mình, tôi cảm ơn những người mẹ, những người chị, người vợ, người yêu... đã hy sinh, đã chung thủy, đợi chờ và yêu thương người lính, tiếp thêm sức mạnh cho chúng tôi trên mọi chặng đường!".

Diệp Đồng

 

,
.
.
.